[toc:ul]
1. CÂU HỎI GIỮA BÀI
Câu 1: Phần 3 đã gợi mở những vấn đề gì?
2. CÂU HỎI CUỐI BÀI
Câu 1: Truyện ngắn trên viết về đề tài gì? Giải thích nhan đề Người mẹ vườn cau.
Câu 2: Theo em, chủ đề của truyện ngắn Người mẹ vườn cau là gì?
Câu 3: Truyện được kể theo ngôi thứ mấy? Ngôi kể ấy có tác dụng như thế nào?
Câu 4: Cốt truyện của văn bản Người mẹ vườn cau có gì đáng chú ý?
Câu 5: Hình ảnh “người mẹ vườn cau” đã được tái hiện với những chi tiết tiêu biểu nào? Em ấn tượng với chi tiết nào nhất? Vì sao?
Câu 6: Có người cho rằng, qua truyện ngắn này, tác giả muốn nhắn gửi đến người đọc thông điệp về truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc. Ý kiến của em như thế nào? (Trình bày thành đoạn văn khoảng 6 – 8 dòng).
1. CÂU HỎI GIỮA BÀI
Phần 3 đã gợi mở những vấn đề: Nhân vật "tôi" cho rằng viết về mẹ một vài dòng văn là không đủ. Từ đó gợi cho ta suy nghĩ: Một người mẹ có thể làm rất nhiều cho những đứa con của mình và những dòng văn ngắn không thể kể hết được.
2. CÂU HỎI CUỐI BÀI
Câu 1: Truyện ngắn trên viết về đề tài: Người mẹ. Đọc nhan đề, người đọc đã hình dung ngay đến nội dung của câu chuyện có hình ảnh người mẹ và vườn cau. Giữa người mẹ và vườn cau có một mối liên hệ đặc biệt. Truyện đã viết về kí ức của tác giả về người bà nội - một người mẹ anh hùng giàu đức hy sinh và đáng thương. Hình ảnh người bà gắn liền với những vườn cau bà trồng. Qua đó cho chúng ta bài học về lòng biết ơn trong cuộc sống.
Câu 2: Theo em, chủ đề bài viết là: Viết về người mẹ và những hi sinh thầm lặng
Câu 3:
- Truyện được kể theo ngôi thứ nhất.
- Cách kể này giúp người kể thể hiện được những cảm xúc, cách nhìn cùng tiếng nói nội tâm của nhân vật. Qua đó người đọc có thể cảm nhận rõ và hiểu hơn về cảm xúc của nhân vật.
Câu 4: Cốt truyện của văn bản này có điều đáng chú ý là: không giống các truyện ngắn thông thường. Truyện được kể theo dòng hồi tưởng của nhân vật tôi. Mở đầu tác phẩm tác giả đã nhắc đến việc làm văn về mẹ, với đề bài mở nhưng nhân vật “tôi” vẫn không thể nghĩ ra không nên bắt đầu như nào. Sau đó nhân vật bắt đầu dòng hồi tưởng về người bà. Cuối cùng kết truyện bài văn của nhân vật tôi tuy 4 điểm nhưng không hề buồn vì tả về mẹ đâu chỉ bằng vài câu.
Câu 5:
- Hình ảnh “người mẹ vườn cau” đã được tái hiện với những chi tiết tiêu biểu:
+ Nội gầy gò, cười phô cả lợi những vẫn luôn lo lắng cho các con các cháu.
+ Hôm ấy là giỗ chú Sơn. Bữa cơm giỗ chỉ vài ba bác canh chua cá rô đồng, mắm kho, bông súng đơn giản những vẫn rất ngon và ấm áp.
+ Khi trời tạnh mưa, mọi người ào ào kéo đến làm nhân vât “tôi” phải thắc mắc rằng tại sao bà lại có nhiều con như thế.
+ Các chú cùng bố nhậu một bữa nhưng vẫn phải xin phép bà. Mọi người vui vẻ nói chuyện ngày xưa.
+ “Tôi” được Nội dẫn ra vườn cau và vườn hoa quả trĩu trái.
+ Đêm hôm ấy được bà mắc mùng cho tôi ngủ và được nghe những câu chuyện bà kể khi khó ngủ.
- Em ấn tượng với chi tiết miêu tả về hình ảnh người nội gầy gò, cười phô cả lợi những vẫn luôn lo lắng cho các con các cháu. Bởi chi tiết này làm cảm nhận được tình bà cháu thiêng liêng, to lớn. Người bà dù gầy yếu nhưng vẫn luôn dành tình yêu thương vô bờ bến cho những đứa con, đứa cháu của mình.
Câu 6: Trình bày ý kiến:
Qua văn bản "người mẹ cây cau", tác giả Nguyễn Ngọc Tư đã nhắn gửi đến người đọc thông điệp về truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc. Với ngôn từ giản dị nhưng dạt dào cảm xúc, truyện ngắn "Người mẹ vườn cau" đã mang gợi đến cho mỗi chúng ta những kỉ niệm hạnh phúc về mẹ và những bài học về việc báo đáp công ơn mẹ. Hình ảnh bà nội cũng là hình ảnh của một người mẹ Việt Nam anh hùng vĩ đại, một người phụ nữ đã hi sinh rất nhiều vì đất nước những năm kháng chiến. Qua truyện ta thấu hiểu, biết ơn, kính trọng những người đã hy sinh vì lý tưởng cách mạng, vì nền hòa bình tổ quốc và những người mẹ anh hùng.
1. CÂU HỎI GIỮA BÀI
Nhân vật "tôi" cho rằng viết về mẹ một vài dòng văn là không đủ. Từ đó gợi cho ta suy nghĩ: Một người mẹ có thể làm rất nhiều cho những đứa con của mình và những dòng văn ngắn không thể kể hết được.
2. CÂU HỎI CUỐI BÀI
Câu 1: Người mẹ. Đọc nhan đề, người đọc đã hình dung ngay đến nội dung của câu chuyện có hình ảnh người mẹ và vườn cau. Qua đó cho chúng ta bài học về lòng biết ơn trong cuộc sống.
Câu 2: Viết về người mẹ và những hi sinh thầm lặng
Câu 3:
- Ngôi thứ nhất.
- Cách kể này giúp người kể thể hiện được những cảm xúc, cách nhìn cùng tiếng nói nội tâm của nhân vật. Qua đó người đọc có thể cảm nhận rõ và hiểu hơn về cảm xúc của nhân vật.
Câu 4: Truyện được kể theo dòng hồi tưởng của nhân vật tôi. Mở đầu tác phẩm tác giả đã nhắc đến việc làm văn về mẹ, với đề bài mở nhưng nhân vật “tôi” vẫn không thể nghĩ ra không nên bắt đầu như nào. Sau đó nhân vật bắt đầu dòng hồi tưởng về người bà. Cuối cùng kết truyện bài văn của nhân vật tôi tuy 4 điểm nhưng không hề buồn vì tả về mẹ đâu chỉ bằng vài câu.
Câu 5:
+ Nội gầy gò, cười phô cả lợi những vẫn luôn lo lắng cho các con các cháu.
+ Hôm ấy là giỗ chú Sơn. Bữa cơm giỗ chỉ vài ba bác canh chua cá rô đồng, mắm kho, bông súng đơn giản những vẫn rất ngon và ấm áp.
+ Khi trời tạnh mưa, mọi người ào ào kéo đến làm nhân vât “tôi” phải thắc mắc rằng tại sao bà lại có nhiều con như thế.
+ Các chú cùng bố nhậu một bữa nhưng vẫn phải xin phép bà. Mọi người vui vẻ nói chuyện ngày xưa.
+ “Tôi” được Nội dẫn ra vườn cau và vườn hoa quả trĩu trái.
+ Đêm hôm ấy được bà mắc mùng cho tôi ngủ và được nghe những câu chuyện bà kể khi khó ngủ.
- Em ấn tượng với chi tiết miêu tả về hình ảnh người nội gầy gò, cười phô cả lợi những vẫn luôn lo lắng cho các con các cháu. Bởi chi tiết này làm cảm nhận được tình bà cháu thiêng liêng, to lớn.
Câu 6:
Qua văn bản "người mẹ cây cau", tác giả Nguyễn Ngọc Tư đã nhắn gửi đến người đọc thông điệp về truyền thống “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc. Với ngôn từ giản dị nhưng dạt dào cảm xúc, truyện ngắn "Người mẹ vườn cau" đã mang gợi đến cho mỗi chúng ta những kỉ niệm hạnh phúc về mẹ và những bài học về việc báo đáp công ơn mẹ. Qua truyện ta thấu hiểu, biết ơn, kính trọng những người đã hy sinh vì lý tưởng cách mạng, vì nền hòa bình tổ quốc và những người mẹ anh hùng.
1. CÂU HỎI GIỮA BÀI
Một người mẹ có thể làm rất nhiều cho những đứa con của mình và những dòng văn ngắn không thể kể hết được.
2. CÂU HỎI CUỐI BÀI
Câu 1: Người mẹ. Đọc nhan đề, người đọc đã hình dung ngay đến nội dung của câu chuyện có hình ảnh người mẹ và vườn cau.
Câu 2: Viết về người mẹ và những hi sinh thầm lặng
Câu 3:
- Ngôi thứ nhất.
- Cách kể này giúp người đọc có thể cảm nhận rõ và hiểu hơn về cảm xúc của nhân vật.
Câu 4: Truyện được kể theo dòng hồi tưởng của nhân vật tôi.
Câu 5:
+ Nội gầy gò, cười phô cả lợi những vẫn luôn lo lắng cho các con các cháu.
+ Hôm ấy là giỗ chú Sơn. Bữa cơm giỗ chỉ vài ba bác canh chua cá rô đồng, mắm kho, bông súng đơn giản những vẫn rất ngon và ấm áp.
+ Khi trời tạnh mưa, mọi người ào ào kéo đến làm nhân vât “tôi” phải thắc mắc rằng tại sao bà lại có nhiều con như thế.
+ Các chú cùng bố nhậu một bữa nhưng vẫn phải xin phép bà. Mọi người vui vẻ nói chuyện ngày xưa.
+ “Tôi” được Nội dẫn ra vườn cau và vườn hoa quả trĩu trái.
+ Đêm hôm ấy được bà mắc mùng cho tôi ngủ và được nghe những câu chuyện bà kể khi khó ngủ.
- Hình ảnh người nội gầy gò, cười phô cả lợi những vẫn luôn lo lắng cho các con các cháu. Bởi chi tiết này làm cảm nhận được tình bà cháu thiêng liêng, to lớn.
Câu 6:
Với ngôn từ giản dị nhưng dạt dào cảm xúc, truyện ngắn "Người mẹ vườn cau" đã mang gợi đến cho mỗi chúng ta những kỉ niệm hạnh phúc về mẹ và những bài học về việc báo đáp công ơn mẹ. Qua truyện ta thấu hiểu, biết ơn, kính trọng những người đã hy sinh vì lý tưởng cách mạng, vì nền hòa bình tổ quốc và những người mẹ anh hùng.