Bài văn mẫu lớp 7: Kể cho bố mẹ nghe câu chuyện buồn cười em gặp ở trường

Bài văn mẫu lớp 7: Kể cho bố mẹ nghe câu chuyện buồn cười em gặp ở trường. Đây là đề 1 trong bài viết số 1 của chương trình ngữ văn lớp 7. Bài viết này sẽ chọn chủ đề là "Câu chuyện buồn cười em gặp ở trường". Mời các em học sinh và bạn đọc tham khảo. Bài văn tham khảo này không trùng bất cứ nơi nào


Bài mẫu 1: Kể bố mẹ nghe câu chuyện buồn cười ở trường

Tôi cũng gật gù đồng ý. Quả thật, vai diễn đó của Nam không phải hoàn hảo nhất nhưng cậu ấy không những dũng cảm, có trách nhiệm mà cũng rất sáng tạo. Tôi thầm nhủ nếu vở kịch được diễn như lời cô giáo dạy văn nói, nhất định tôi sẽ đến cổ vũ cho bạn nam vô cùng đáng yêu của lớp mình

Bài mẫu tham khảo

Trong gia đình, có lẽ mẹ là người tôi gần gũi và thân thiết hơn cả cũng bởi vì mỗi ngày, sau giờ cơm tối tôi thường tíu tít kể cho mẹ tôi nghe những gì thú vị xảy ra trong trường.Hôm nay cũng vậy, miệng tôi liến thoắng thuật lại cả câu chuyện trong giờ học hôm nay. 

Giờ văn hôm nay là tiết lớp chúng tôi thực hành. Cô giáo đã dặn từ tuần trước là mỗi nhóm sẽ chuẩn bị một tiết mục kịch để biểu diễn trước lớp. Tất cả các nhóm đều chăm chút kĩ càng, diễn xuất tuy không được chuyên nghiệp nhưng đều đạt yêu cầu. Đến nhóm thứ 3, các bạn ấy diễn vở: “Romeo và Juliet”. Chúng tôi đứa nào đứa ấy cũng mong chờ. Vậy mà khi tấm màn được vén lên, cả lũ đồng loạt ngã ngửa khi nàng tiểu thư Juliet xinh đẹp, dịu dàng lại là một chàng trai do Nam –cậu bạn nghịch ngợm nhất lớp diễn.

Romeo và Juliet sóng vai nhau, chúng tôi ở dưới cười nghiêng ngả. Nhìn Juliet e thẹn sau bộ váy công chúa dài đến đầu gối, lộ đôi chân quen đá bóng của Nam, mái tóc vàng rực và khuôn mặt trang điểm vội vã, cô giáo cũng bật cười. Không những thế, Juliet thậm chí còn cao hơn Romeo hẳn một cái đầu, da cũng ngăm hơn. Lời thoại đọc lên lại sai linh tinh, cậu ban cứ nói câu nào là cả lớp lại được một tràng cười.

Vở kịch vất vả mãi cũng kết thúc, khi cả dàn diễn viên cúi chào khán giả, Romeo bất cẩn thế nào mà vấp phải dải dây trang trí. Ngay khi chúng tôi nghĩ rằng cậu ấy sẽ ngã sấp xuống thì Juliet lúc này đã bỏ đi mái tóc giả nhanh tay đỡ được. Cảnh tượng đặc sắc này lại khiến tiếng cười rào rào vang lên. Một số học sinh đi qua phòng học lớp tôi trông thấy cũng đứng lại, cười. Romeo và Juliet lại được một phen ngượng chín mặt.

Sau đó, cô giáo ổn định trật tự, hỏi han sao nhóm lại chọn Juliet là con trai. Nam thay ra bộ váy công chúa, vẫn cái điệu nghịch ngợm thường ngày, cậu ta nói:

– Em chỉ đảm nhận vai trò đạo diễn với cái cây thôi. Thế mà sáng nay, ngay sát giờ diễn, Juliet là bạn Chi lại nghỉ học. Em bất đắc dĩ phải nhận vai diễn này.

Lúc này chúng tôi mới vỡ lẽ, thảo nào Nam lại lúng túng như vậy, lời thoại cơ bản nhất cũng không thuộc. Ngược lại mang đến cho cả lớp tiếng cười thoải mái suốt hai tiết văn dài. Bất ngờ là cô lại cho điểm nhóm Nam cao nhất, cô còn căn dặn sẽ cân nhắc cho tiết mục này vào buổi giao lưu Câu lạc bộ Văn học cuối tuần. Vậy là lũ con gái trong lớp lại được dịp trêu chọc mãi. Cô bạn lớp trưởng còn vạch ra cả kế hoạch để cải thiện tạo hình, dáng điệu, cử chỉ cho Nam sao cho giống với Juliet nhất. Cả buổi học hôm ấy, lớp chúng tôi cứ xôn xao tán gẫu về câu chuyện thú vị, buồn cười. Nhân vật trung tâm là vai diễn bất đắc dĩ của Nam lại chạy vòng vòng để tránh khỏi vòng vây của lũ con trai lẫn con gái. Đến khi đã tan học rồi, một số bạn học lớp khác, các em lớp dưới nhìn thấy Nam còn chào hỏi thân thiện, khen Nam đóng Juliet dễ thương khiến cậu bạn nghịch ngợm đỏ bừng cả mặt.

Tôi vừa kể lại câu chuyện vừa nghĩ tới dáng vẻ khi diễn của Nam, cười sằng sặc. Mẹ mỉm cười nói:

– Cậu ấy đáng yêu đấy chứ. Con trai mà chịu nhận vai diễn nữ là đáng khen lắm!

Tôi cũng gật gù đồng ý. Quả thật, vai diễn đó của Nam không phải hoàn hảo nhất nhưng cậu ấy không những dũng cảm, có trách nhiệm mà cũng rất sáng tạo. Tôi thầm nhủ nếu vở kịch được diễn như lời cô giáo dạy văn nói, nhất định tôi sẽ đến cổ vũ cho bạn nam vô cùng đáng yêu của lớp mình

Bài mẫu 2: Kể bố mẹ nghe câu chuyện buồn cười ở trường

Bố mẹ và Bảo Anh đều nhìn qua, Bảo Anh liền thúc giục bắt chị mau kể cho bé nghe. Chuyện là hôm nay trường em tổ chức diễn kịch chủ đề “An toàn giao thông”, chỉ có các anh chị khối 8 khối 9 mới được tham gia, khối 6 và khối 7 chúng em làm khán giả, ngồi xem cổ vũ. Các tiết mục đều độc đáo và rất thú vị, nhưng đến tiết mục của lớp 9C, cả trường gần như bùng nổ tiếng cười.

Bài mẫu tham khảo

Mỗi ngày đến trường với em là một ngày vui vì mỗi ngày ở trường, em sẽ gặp được những câu chuyện khác nhau. Có những câu chuyện lí thú, có những câu chuyện cảm động, và cả những câu chuyện buồn. Hôm nay, ở trường em cũng gặp được một câu chuyện mới, một câu chuyện buồn cười.

Em tung tăng đạp xe về nhà, háo hức muốn đem chuyện kể cho bố mẹ nghe nữa. Khi bữa cơm chiều nhanh chóng qua đi, cả nhà em cùng quây quần trong phòng khách nhỏ, vừa xem truyền hình vừa ăn hoa quả, trò chuyện với nhau. Bé Bảo Anh mới đi nhà trẻ cũng rất phấn khích, bô bô kể chuyện ở lớp của mình. Em nhớ ra câu chuyện của mình cũng nói:

- Hôm nay ở trường con cũng gặp một chuyện buồn cười lắm ạ.

Bố mẹ và Bảo Anh đều nhìn qua, Bảo Anh liền thúc giục bắt chị mau kể cho bé nghe. Chuyện là hôm nay trường em tổ chức diễn kịch chủ đề “An toàn giao thông”, chỉ có các anh chị khối 8 khối 9 mới được tham gia, khối 6 và khối 7 chúng em làm khán giả, ngồi xem cổ vũ. Các tiết mục đều độc đáo và rất thú vị, nhưng đến tiết mục của lớp 9C, cả trường gần như bùng nổ tiếng cười.

Lớp 9C diễn vở kịch nội dung là một gia đình có hai vợ chồng và con nhỏ đi xe máy trên đường, người chồng vượt đèn dỏ dẫn đến tai nạn giao thông. Nhưng buồn cười là trên sân khấu dàn dựng, diễn viên đóng vai cây xanh ven đường cứ nhún nhảy, đi tới đi lui. Khi hai vợ chồng đang đi trên đường thì nó đi sang bên trái sân khấu, đứng nhún một lát lại đi sang bên phải. Lúc người chồng vượt đèn đỏ thì cái cây tỏ vẻ không bằng lòng, đứng bên cạnh người đóng vai đèn giao thông đẩy đẩy cái đèn.

Khi tai nạn xảy ra, cái cây lại ở đâu lù lù xuất hiện, khuôn mặt tô màu xanh của diễn viên lúp sau tấm bìa mô hình cây xanh liếc liếc gia đình bị ngã bên đường, lượn qua lượn lại xem xét chiếc xe máy bằng mô hình. Chúng em ai cũng buồn cười nhìn cây xanh lùn lùn đi đi lại lại tỏ rõ đủ loại biểu cảm phong phú. Các thầy cô trong ban giám khảo không nhịn được cũng bật cười.

Ban đầu ai cũng nghĩ là do kịch bản nhưng không phải. Các anh chị lớp 9C đứng ở bên cánh gà cứ liên tục gọi cây xanh trên sân khấu, ý bảo nó diễn đúng kịch bản. Nhưng mà cây xanh ngó lơ, tiếp tục lượn lờ. Mãi cho đến khi gần kết thúc vở kịch, vợ chồng vi phạm luật giao thông kia đã nhận ra lỗi thì cây xanh đột nhiên kêu lên:

- Em có thể xin phép đi vệ sinh rồi quay lại diễn không ạ? Em không thể chịu được nữa rồi.

Nói xong, chỉ chờ thầy cô ngơ ngác gật đầu, cây xanh kia chạy đi như bay hướng về nhà vệ sinh. Lúc này, mọi người mới vỡ lẽ hóa ra là vậy nên cây xanh mới vi phạm kịch bản, không chịu đứng yên một chỗ. Cả trường cười ầm, ngay cả diễn viên trên sân khấu cũng không nén được tiếng cười. 

Cây xanh nhanh chóng quay lại, làm như không có việc gì ngoan ngoãn đứng một bên, chúng em càng nhìn càng thấy buồn cười, cứ cười mãi không ngừng. Vở kịch của lớp 9C kết thúc, dù nội dung không mới lạ nhưng nhờ sự cố của diễn viên đóng vai cây xanh mà thú vị hẳn lên, gây được tiếng cười cho mọi người. Học sinh đều tích cực bầu chọn cho tiết mục ấy. Người đóng vai cây xanh còn vừa đi vừa cười toe toét, giơ tay chào kiểu hoa hậu làm cả trường lại cười ồ lên một lần nữa.

Buổi diễn kịch dường như tươi sáng hẳn lên, ai cũng khen diễn viên cây xanh thật hài hước và dễ thương. Sau buổi thi mà mọi người cứ nhắc mãi, vừa tranh nhau kể lại vở kịch vừa cười vang.

Khi em kể xong thì bố mẹ đều bật cười, bố bảo:  

- Trẻ con bây giờ cũng nhiều trò vui thật. Ngày trước bố mẹ không hoạt bát hồn nhiên như thế đâu.

Còn Bảo Anh có vẻ không hiểu lắm, bé lại bò vào lòng mẹ ăn bánh ngọt của mình. Em nhìn hai má phúng phính của Bảo Anh lại nhớ đến cây xanh di động buồn cười kia. Câu chuyện buồn cười hôm nay có lẽ trong trường mọi người sẽ còn nhớ mãi.

Văn mẫu những đề khác

Bài văn mẫu 7

@2018 ban quyền thuộc về baivan.net